Xem phim Cặp Đôi Vượt Thời Gian thuyết minh, tuyen tap phim Cặp Đôi Vượt Thời Gian lồng tiếng, phim Cặp Đôi Vượt Thời Gian chọn lọc, phim Cặp Đôi Vượt Thời Gian thuyết minh Bí Mật Của Phụ Nữ. Women's Secret. 1. Đấu La Đại Lục. Soul Land. 2. Phi Hồ Ngoại Truyện. Side Truyện kể về nữ chính là Lisi, cô là em gái của hoàng hậu Nina. Hậu vị cao thượng là thế nhưng lại bị tình nhân của hoàng đế là Mary hại chết cả gia tộc. Buổi hành quyết diễn ra, tưởng từng mọi chuyện đã kết thúc thì Lisi nhận ra mình đã du hành ngược thời gian và trở về thời điểm ba năm trước. Truyện 12 chom sao gl thoi noi loan azer1197 chuong 5 roi khoi luciole với tổng số 23 truyện liên quan. Kho truyện 12 chom sao gl thoi noi loan azer1197 chuong 5 roi khoi luciole tổng hợp hay nhất - Page 1 Bí ẩn; Kinh dị; Phiêu lưu _____ Tên truyện: [12 chòm sao] Thời Nổi Loạn Tác giả: Azer Thể 5 cỗ máy chứng tỏ năng lực kỹ thuật vượt bậc thời Hy Lạp - La Mã cổ đại. Đa số chúng ta cho rằng máy móc cơ khí chỉ mới xuất hiện trong thời hiện đại, nhưng thực tế không phải vậy. Sự thật là tổ tiên của chúng ta đã sử dụng những máy móc phức Nếu các bạn là một người đam mê thể loại truyện tranh: Action Adventure Fantasy Manga Shounen Supernatural thì chắc chắn 7 Viên Ngọc Rồng - Dragon Ball là một sự lựa chọn hoàn hảo ở thời điểm hiện tại. Đây là bộ truyện tranh cực hay được sáng tác bởi tác giả: Akira Toriyama Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd. Đây là lần đầu tiên Từ Nam Phương xuất hiện ở nơi này, tất cả những gì nàng còn nhớ được hoàn toàn giới hạn trong làn ánh sáng kỳ dị kia. Nàng chỉ nhớ rõ khối sao sa trong tay mình vào giờ Hợi bỗng nhiên phát ra quầng sáng quái dị, đó không chỉ là một quầng sáng, Từ Nam Phương chỉ cảm thấy toàn thân mình bị bủa vây bởi một thứ chất lỏng kỳ dị nào đó, thậm chí toàn bộ máu trong người đều chảy theo vòng xoáy của luồng lưu khí ấy, cả người nàng tê dại, không thể nhúc Nam Phương vốn dĩ đã dự liệu được mảnh thiên thạch sẽ sinh ra biến hóa dị thường nhưng tuyệt đối không ngờ rằng mình lại đưa tới tương lai gần bốn trăm năm dần dần lấy lại ý thức từ trong mớ ký ức hỗn độn, dần dần cảm nhận được cơ thể mình vẫn còn tri giác, nàng mở mắt. Cảm thấy dưới thân mình có một cái gì đó mềm mềm, hóa ra là một người đàn ông! Mặc dù rằng gã trai đó cực kỳ điển nhân viên ba chân bốn cẳng chạy tới, luống cuống kéo người phụ nữ nằm trên Thượng Quân Trừng dậy. Phóng viên đứng bên ngoài thi nhau chụp ảnh, một người của đài truyền hình nào đó khó khăn lắm mới tìm thấy được một chiếc micro, vội vàng ngó vào gương chỉnh sửa lại mái tóc, rồi nhìn thẳng về phía máy quay gấp gáp nói với giọng Hồng Kông “Vừa rồi tại trường quay đột nhiên nổi một trận gió to, lợi dụng lúc ấy, một người fan cuồng của Danny đã lẻn vào bên trong phim trường, diễn cảnh “Bá vương ngạnh thượng cung, đẩy ngã Thượng Quân Trừng của chúng ta xuống đất, còn có ý đồ cưỡng hôn. Qúy vị có thể thấy cảnh tượng đằng sau tôi lúc này, nhân viên đoàn phim vừa lôi cô gái fan cuồng kia dậy, tuy nhiên cô ta không hề có ý định rời khỏi đây. Tuy rằng hiện tại chúng tôi đứng khá xa hiện trường, không nghe rõ họ đang nói gì nhưng hoàn toàn có thể thấy bộ dáng của cô gái kia rất kiên quyết, còn cả Thượng Quân Trừng của chúng ta thì đang có vẻ vô cùng tức giận…”.*Bá vương ngạnh thượng cung Dùng sức mạnh để cưỡng ép.Đạo diễn và phó đạo diễn vội vàng chạy tới, gắt ầm lên “Cái đám kịch vụ các người đều ăn hại hết à? Người ở đâu tùy tiện vào phim trường thế này!”.Trợ lý Jim cẩn thận phủi phủi đất cát sau lưng áo Thượng Quân Trừng, lo lắng hỏi “Danny, không sao chứ? Trời ạ, sao người ở đây lại lỗ mãng, vô học như thế chứ?”.Thượng Quân Trừng có vẻ rất phẫn nộ, có lẽ vì bị Từ Nam Phương đè đau quá, anh cau mày, nhưng lại quay sang Jim tức giận nói “Tôi không sao, anh đừng có coi tôi như là lão già bảy mươi vậy”.Từ Nam Phương giãy giụa kịch liệt, nàng bị những người ăn mặc kỳ lạ, hành vi thô lỗ giữ lại, liền lớn tiêng s quát “Các ngươi làm cái gì thế hả? Hỗn xược! Ngươi là ai?”.Nàng nhìn chằm chằm vào bộ “long bào” trên người Thượng Quân Trừng, chiếc áo màu vàng thêu hình rồng ở giữa. Màu sắc này, hoa văn này chỉ Hoàng đế mới có thể sử dụng. Hắn là ai? Là Hoàng đế nước nào? Đây là đâu? Từ Nam Phương hoàn toàn không biết gì hết, nàng chỉ thấy rất đau thấy cô ta nhìn chằm chằm Thượng Quân Trừng thì gắt “Nhìn cái gì mà nhìn? Có tin là chúng tôi báo cảnh sát không? Gây lọan như vậy, có phải cô có ý định mưu hại Quân Trừng không hả? Quân Trừng có fan như cô đúng là xui xẻo”.“Thôi thôi, đuổi cô ta ra ngoài là được rồi”, Thượng Quân Trừng nhắm mắt lại, quay đầu chuẩn bị rời đi.“Thôi á, Danny, anh không biết chuyện này nghiêm trọng thế nào đâu!”, Jim nhìn đám phóng viên bên ngoài, đã có mấy người đang định lao vào. Anh ta giậm chân “Danny, cậu có thấy đám phóng viên kia không hả? Báo chí ngày mai nhất định sẽ có tin tức lá cải, chưa biết chừng còn có tin cậu bị fan cuồng cướp mất nụ hôn đầu đấy. Trời ạ, Danny, bộ phim này cậu không có cảnh hôn, cậu được fan nữ sùng bái như thế, nếu tin tức này lộ ra ngoài nhất định sẽ bất lợi cho cậu đó!”.Jim vô cùng lo lắng, không thèm lảm nhảm với Thượng Quân Trừng nữa mà chạy thẳng tới chỗ phóng viên. Nhưng anh ta có xua đuổi thế nào cũng không chặn được tin đồn mà còn khiến cho đám phóng viên càng thêm hăng hái.“Chúng ta có thể thấy cô fan nữ kia đã chăm chút trang phục thế nào. Trên người cô ta mặc đồ cổ trang, có thể cô ta cũng như những fan nữ khác có mặt tại đây, đều là vì bộ phim của Thượng Quân Trừng. Tuy nhiên cô gái này đã dùng cách thức hơi cực đoan một chút, trực tiếp xông vào cướp nụ hôn đầu của Thượng Quân Trừng. Haizzzz… Tiểu Vũ tôi cũng như các bạn, cảm thấy trái tim rất đau đớn, các fan có mặt tại phim trường lúc này đều tỏ ra vô cùng phẫn nộ”.Âm lượng giọng nói của cô phóng viên kia tăn lên đến mấy chục đề-xi-ben “Hiện tại, trợ lý của Thượng Quân Trừng đã ra bên ngoài đuổi phóng viên rồi, nhìn bộ dạng này của anh ta rõ ràng là rất không hy vọng chuyện này được phơi bày ngoài ánh sáng! A! Fan nữ cuồng nhiệt kia đang giằng co với người của đoàn làm phim. Cô ấy hình như đang níu lấy Thượng Quân Trừng? Trời ơi, có vẻ như chuyện càng lúc càng phức tạp, toàn bộ đoàn phim đều hỗn loạn. Chẳng lẽ trong chuyện này còn có ẩn khúc gì? Hay là… cô gái kia căn bản không phải fan… Các bạn đang theo dõi bản tin trực tiếp từ trường quay Thiên hạ thiếu niên. Tôi là Tiểu Vũ của đài truyền hình XX…”.Từ Nam Phương túm lấy “long bào” của Thượng Quân Trừng. Vừa rồi nàng lớn tiếng quát nhưng không ai dừng tay, nàng khua khoắng chân tay, vừa vặn tóm được vạt áo Thượng Quân Trừng “Rốt cuộc ngươi là ai? Đây là đâu?. Từ Nam Phương chợt nhớ tới viên sao sa kia, chẳng lẽ nó là chiếc chìa khóa huyền bí, đưa nàng tới một quốc gia khác?.Thế nhưng khi nàng vừa mới dứt lời, Thượng Quân Trừng đã mất kiên nhẫn giằng lại vạt áo bị nàng tóm, hai người cùng co kéo, chỉ nghe một tiếng “soạt”, long bào rách một mảng!“Thần kinh à?”. Thượng Quân Trừng bực bội, dữ tợn trừng mắt lườm Từ Nam Phương rồi quay đầu bỏ Nam Phương ngơ ngẩn nhìn chung quanh, ánh mắt chạm tới Dương Ngọc Hòan đang bị trói trên đài cao, lại thấy dưới đài chất đầy rơm củi, chợt hiểu ra mình bị người khác bắt cóc đưa ra bên ngoài, bỗng nhiên tỉnh ngộ “Các ngươi, các ngươi muốn thiêu chết ta? Các ngươi là ai? Là người của Hoàng hậu đúng không? Tất cả đều là quỷ kế của bà ta đúng không?”.Từ Nam Phương nhớ lại luồng ánh sáng chói mắt phát ra từ khối đá, tâm trạng nàng rối loạn, thậm chí không còn khả năng suy xét, chỉ có thể nghĩ rằng tất cả đều là âm mưu của Hoàng hậu, cái gì mà ánh sáng đỏ chứ! Chẳng qua là bà ta dùng thủ thuật che mắt nọi người, cố ý để nàng biến mất trước mặt Hoàng thượng rồi đưa nàng tới một nơi bí mật khác để hành nhiên bị khối sao sa đưa đi vượt thời gian, đầu óc Từ Nam Phương bị “chập mạch” tạm thời, nàng mù mờ nhìn đám người lạ lùng hoàn toàn không giống thần dân của Đại Minh này. Cảm thấy đầu mình nóng bừng bừng, Từ Nam Phương chỉ kịp hô lên hai câu rồi ngất lịm “Hoàng thượng, ta muốn gặp Hoàng thượng…”.“Cái quái gì thế này?”, người kéo Từ Nam Phương ra ngoài sững sờ khi thấy nàng đột nhiên hôn mê bất tỉnh, anh ta nhìn về phía phó đạo vị đạo diễn chạy tới, tỉ mỉ quan sát cô gái ăn mặc kỳ lạ này, đầu tóc cô ta rồi bù, trên mặt còn dính đất cát do vừa này bị Thượng Quân Trừng đẩy ngã, mũ Kim Bộ Diêu trên đầu nghiêng nghiêng vẹo vẹo sắp rơi câu nói cô ta thốt lên trước lúc ngất, phó đạo diễn chỉ còn biết dở khóc dở cười. Ông ta bĩu môi nói với đạo diễn đang liếc nhìn Thượng Quân Trừng ở mái nhà tranh “Haizzz… Thật đúng là dạng người nào cũng có, ở đây thật sự có người cho rằng chỉ cần mặc cổ trang là có thể làm bạn diễn với thần tượng! Cô gái này còn nghĩ rằng mình là Dương quý phi”.Đạo diễn hung hăng nhìn phó đạo diễn “Vui gớm nhỏ? Có cái gì mà vui ở đây? Tôi nói cho các anh biết, nếu không phải vì khoản tiền đó thì tôi thà tìm hai diễn viên mới đóng còn hơn! Làm cái gì cũng không được yên!”.Nói xong, đạo diễn quẳng tập kịch bản trong tay đi “Hôm nay dừng ở đây! Không quay nữa!”.Đạo diễn vừa rời khỏi, hai nhân viên đang đỡ Từ Nam Phương đành hướng ánh mắt về phía phó đạo diễn “Cô gái này hôn mê, làm sao giờ?”.“Làm sao? Mấy cậu là đầu heo à mà còn hỏi tôi. Người điên thì phải đưa tới bệnh viện tâm thần chứ sao nữa!”.“Nhưng … ở đây không có viện tâm thần!”, hai người nói với vẻ đáng thương.“Không có thì quẳng cô ta ra ngoài!”, phó đạo diễn gằn giọng ta vừa dứt lời, lập tức bị cái ì đó nằng nặng rơi trúng đầu. Ông ta choáng váng cúi xuống nhìn, thì ra là một chai nước khoáng, chính là do vị đạo diễn kia ném diễn vừa bỏ đi đã lập tức quay về, nổi cơn điên với phó đạo diễn “Anh cho rằng ở đây chưa đủ loạn hả? Không thấy cô ta ngất rồi sao? Bên ngoài bao nhiêu người thế này, anh vứt cô ta đi là muốn gọi cảnh sát tới hỏi thăm đoàn phim hay sao hả?”. Ông ta chán nản chẳng buồn nói thêm với phó đạo diễn nữa, trực tiếp phất tay với hai nhân viên kia, “Nhanh nhanh đưa cô ta tới bệnh viện gần nhất đi”.Buổi tối, trong một nhàn nghỉ nhỏ ở Sơn Tây, Thượng Quân Trừng đang ngồi trong phòng đập muỗi thì tiếng gõ cửa dồn dập vang lên khiến anh bừng tỉnh khỏi cơn buồn ngủ. Thượng Quân Trừng uể oải đi ra mở cửa để trợ lý Jim vào mặt Jim tái nhợt, trong tay cầm một xấp giấy, giận dữ nói với Thượng Quân Trừng “Hỏng rồi! Hỏng rồi! Danny, tôi đã bảo rồi mà, cậu lên mạng chưa?”.Thượng Quân Trừng cười nhạt “Anh biết rồi còn cố ý hỏi à? Ở đây làm sao mà lên mạng được.”.Jim ném xấp giấy lên giường “Công ty vừa gửi fax tới, cậu xem tin tức này đều do mấy kênh truyền hình và trang web nhỏ tiết lộ ra, nếu như đài truyền hình chính thức cũng nói về những chuyện này thì nhất định cậu sẽ gặp rắc rối lớn đấy! Cậu xem xem, những dòng tin này đều nói về chuyện hôm nay! Thật là càng nói càng thái quá!”.“Trời! Cậu dọc cái này mà xem, cái gì mà Hoa dạng nam khó giữ nụ hôn đầu, bị fan cuồng cưỡng hôn! Ôi mẹ ơi, còn có cả ảnh chụp, lần này có muốn giải thích cũng không xong rồi.”*Hoa dạng nam Những chàng trai có ngoại hình đẹp như hoa.“Cái này còn kinh khủng hơn Yêu đến phát điên, lại còn có cái tít Fan cuồng trang bị đầy đủ xuất trận đánh gục thần tượng. Còn có cái này, Tháng đầu tiên khởi quay gặp phiền phức không ngừng, đoàn phim “Thiên hạ thiếu niên” suy nghĩ tới việc đổi diễn viên. My god! Sự việc này quá nghiêm trọng rồi, tôi nghe nói đúng là có người liên hệ tới đoàn phim hỏi có thể đổi vai diễn Đường Minh Hoàng của cậu không. Danny, cậu nói xem, chuyện này có phải là rất tệ không?”.“Tôi thấy thế cũng chẳng có gì tệ hại cả”, Thượng Quân Trừng không một chút hoang mang, “Dù sao thì tôi cũng không muốn diễn cái ông Đường Minh Hoàng ấy. Ai thích thì cho người ta diễn đi”.“Này, cậu nói cái quái gì thế?”, Jim nge vậy có chút mất hứng, “Cậu có biết công ty mất bao nhiêu tiền để cậu có được vai diễn này không? Cậu không muốn đóng nữa thì cũng đừng hy vọng công ty sẽ nâng đỡ cậu nữa”.Thượng Quân Trừng lườm Jim một cái “Tôi chỉ muốn sáng tác, muốn hát. Ngay cả ghi-ta anh cũng không cho tôi mang theo, tôi đâu còn hứng thú nữa? Anh đi mà nói với bọn họ, nâng thì nâng không nâng thì thôi”, nói xong, anh đứng phất dậy, sắc mặt lạnh lùng đến mức có thể khiến Jim đông cứng thành băng.“Danny, thôi được rồi, cậu tức giận cái gì chứ? Tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho cậu thôi.” Jim vó vẻ bất lực nói, “Trên đời này nào ai có thể hoàn toàn sống dựa vào sở thích? Dù cậu có tài đi nữa, nếu không nghe theo yêu cầu của công ty thì cũng sẽ chìm nghỉm mà thôi”.Thượng Quân Trừng không phải kẻ ngốc, nhưng do tính cứng đầu nên vẫn cố chấp nói “Bộ phim này phải quay trong hai tháng sau? Đều có ở đây? Muốn đi máy bay trước tiên cũng phải ngồi xe hơi bốn tiếng, tôi không thể vì bộ phim này mà bỏ hết tất cả những công việc khác được”.“Tháng sau tôi còn có buổi biểu diễn, không cần luyện thanh ư?”.“Danny, chuyện này cậu yên tâm, tôi vừa bàn bạc với đoàn phim rồi, ngày mai sau khi quay bổ sung mấy cảnh hôm nay, chúng ta sẽ đổi nơi khác, không ở đây nữa, về studio quay, đỡ banạ rộn.”Jim thấy khẩu khí của Thượng Quân Trừng đã bớt căng thẳng nên cũng thở phảo nhẹ nhõm, “Nhưng mà, mai còn một việc nữa…”. Sắc mặt Jim biến đổi, đây mới là vấn đề quan trọng anh ta muốn nói khi đến nơi lấy một tờ giấy trong tập kia ra “Cậu nhìn đây, bài báo này tung tin thái quá Bạn gái cũ tìm tới phim trường làm loạn, vì muốn che đậy mà đánh ngất cô gái si tình”.Jim vừa đọc tiêu đề vừa nhìn vào mắt Thượng Quân Trừng.“Thế này là thế nào?”, Thượng Quân Trừng kinh khịt mũi nói “Thế tức là sao? Còn phải nói nữa à, nhất định là công ty Mika giở trò. Bọn họ tunừg có mâu thuẫn với chúng ta, bây giờ thấy cậu nổi tiếng như thế nên bọn họ đố kỵ, mua chuộc cánh phóng viên kia để viết bài này. Họ nói cái gì mà trước khi cậu chính thức biểu diễn đã từng có bạn gái, nổi tiếng rồi liền đá cô ta, kết quả là bây giờ cô gái ấy đuổi theo tới tận phim trường làm loạn. Lúc cô ta hôn mê, rất nhiều phóng viên có mặt đã cho rằng có uẩn khúc, thế nên sự việc mới thành ra thế này, tin đồn lan truyền đi đều bị tam sao thất bản hết. Dù sao thì người ta có nói dối cũng không bị sét đánh”.“Loại tin đồn này việc gì phải để tâm, đâu phải lần đầu tiên tôi dính vào chứ.”“Đúng là người trong sạch thì vẫn cứ trong sạch, chuyện này không cần giải thích, nhưng mà sợ nhất là thông tin này bị các tờ báo chiều đăng lại. Cậu nên nhớ là chúng ta còn phải bán vé tour lưu diễn của cậu nữa, công ty cũng không muốn chuyện này làm ảnh hưởng đến việc đóng phim của cậu. Hơn nữa, hôm nay có rất nhiều phóng viên chứng kiến cảnh cô gái kia ngất xỉu, còn thấy cậu và cô ta giằng co một lúc, chuyện này nếu cậu phớt lờ không giải thích cũng không tốt. Dù sao thì chúng ta cũng chưa đứng vững chân ở Đại lục.”“Jim, rốt cuộc là anh đứng về phía ai? Anh biết rõ là tôi phiền phức nhất…”, Thượng Quân Trừng còn chưa nói xong đã bị Jim cắt ngang “Tôi đương nhiên đứng về phía cậu, tôi theo cậu từ Ý tới Hàn Quốc, từ Hàn Quốc tới Hồng Kông, bây giờ lại cùng cậu tới Đại lục, sao cậu có thể nói như thế chứ? Danny, tôi đã thương lượng với công ty rồi, ngày mai quay xong mấy cảnh chúng ta sẽ tới bệnh viện trong thị trấn thăm cô gái kia một chút. Đến lúc ấy thông báo cho cánh phóng viên tới, cậu sẽ tiếp nhận phỏng vấn của họ. Cậu nghĩ mà xem, cô gái kia gây nhiều phiền toái cho cậu như vậy, cậu không những không để bụng mà còn tới hỏi thằm, chuyện này chẳng phải sẽ từ xấu biến thành tốt ư?”. Jim hiểu rõ tính tình Thượng Quân Trừng, nên tận lực khuyên Thượng Quân Trừng đổi ý, anh ta vội vỗ vỗ cánh tay Thượng Quân Trừng rồi đứng dậy đi ra ngoài “Ờ, cứ thế nhé, cậu chỉ cần làm theo những gì tôi vừa nói là Ok”.***Bệnh viện thị trấn Sơn Tây chỉ là một tòa nhà hai tầng, phòng ốc cũ nát, lớp sơn trên hành lang bong tróc từng mảng như đã được sơn quét từ bảy tám năm trước rồi. Lối đi nhỏ hẹp chật ních người, không phải bệnh nhân, mà là phóng viên!Đám phóng viên đang ra sức chen lấn, những người tới từ các tờ báo và đài truyền hình lớn, đều giành được chỗ bên ngoài cửa phòng bệnh, dáng vẻ háo hức nóng lòng chờ đợi nhân vật chính của ngày hôm nay xuất gái nằm trên giường bệnh nhắm nghiền hai mắt, son phấn trên mặt chỗ hồng chỗ trắng nhòe nhoẹt, có lẽ lúc lau đi đất cát đã làm nhòe đi. Món đồ trang sức đội trên đầu cô ta đặt trên chiếc giường bẩn khiến người ta nhìn vào cảm thấy rất buồn cười, giống như một món đồ chơi kỳ lạ của trẻ con. Không ai chú ý đến cô ta, trong mắt mọi người, cô ta là bệnh nhâm tâm viên chính cuối cùng lên sân khấu, Thượng Quân Trừng và trợ ký Jim đi đến trong vòng vây bảo vệ của mấy nhân viên đoàn phim. Ánh đèn flash nhấp nháy liên tục khiến bác sĩ và y tá của bệnh viên đều ngồi một góc giơ tay lên che mắt. Từ Nam Phương nằm trên giường cũng chớp mắt nhìn nhưng sau đó quen rồi lại nhắm khách sáo cười với đám phóng viên “Quân Trừng vừa từ phim trường tới đây. Mọi người cũng biết là hôm qua có một fac của Quân Trừng ngất xỉu ở phim trường, tuy cách cư xử của cô gái này thật khó mà chấp nhận được nhưng Quân Trừng của chúng ta sẽ không để bụng, dù công việc rất bận rộn nhưng anh vẫn bớt thời gian tới thăm fan hâm mộ của mình. Anh rất quan tâm tới người hâm mộ của mình…”.Trong lúc Jim nói chuyện với đám phóng viên, Thượng Quân Trừng đặt bó hoa trong tay xuống đầu giường của Từ Nam Phương, anh nhìn một lúc rồi đặt tay lên trán cô, cố tỏ vẻ quan tâm mà ngay cả bản thân mình cũng thấy buồn giả vờ hỏi “Sao rồi, tôi đã bảo không có vấn đề gì rồi mà, cậu cứ yên tâm đi”. Rồi anh ta quay đầu nói với phóng viên, “Lúc đang quay phim, Quân Trừng còn không quên bảo tôi gọi điện tới bệnh viện hỏi thăm tình hình cô gái này, nhờ bác sĩ y tá ở đây quan tâm tới cô ấy. Quân Trừng hôm nay bốn giờ sáng đã phải dậy, đến bây giờ còn chưa đượp chợp mắt”.“Danny, anh quan tâm cô ta như thế có phải quan hệ giữa hai người không đơn thuần chỉ là thần tượng và fan? Tôi nghe nói, cô ta là bạn gái cũ của anh, có đúng thế không?”, phóng viên vẫn luôn đi thẳng vào vấn đề. Bọn họ đợi lâu như thế cũng chỉ vì muốn đào bới tin tức mà thôi.“Đương nhiên không phải, chúng tôi…”, Jim còn chưa nói xong đã bị một phóng viên khác đích thân thẳng thừng cắt ngang, “Chúng tôi muốn nghe Danny đích thân trả lời”.Jim đành ngậm miệng, làm mát lòng phóng viên đôi khi đem lại rất nhiều phiền phức, may mà hôm nay Thượng Quân Trừng cũng tỏ ra phối hợp. Anh ta lên tiếng rành mạch “Đây là lần đầu tiên tôi tới Đại lục, trước khi đi hát tôi sống ở Ý, chẵng nhẽ mọi người nghĩ rằng cô ấy đuổi theo tôi từ Ý tới tận đây?”.Câu trả lời của Thượng Quân Trừng khiến một vài người bật cười. Cô gái nằm trên giường bệnh kia ăn mặc khiến người ta vừa nhìn đã biết thần kinh không bình thường. Fan cuồng như thế có rất nhiều, nhưng phóng viên thì lúc nào cũng tìm trăm phương ngàn kế để làm lớn chuyện.“Tôi có chớ có một câu nói như thế này, người thông minh không tin vào những tin đồn. Tôi nói không sai đấy chứ!”.Thượng Quân Trừng chỉ nói đến thế rồi dừng lại, Jim rất hài lòng tiếp lời “Đúng thế, chúng tôi đã xác minh được cô gái này thần kinh có vấn đề. Những thông tin vô căn cứ trước đây đều là phỉ báng, công ty chúng tôi hoàn toàn có quyền nhưng tạm thời vẫn chưa truy cứu trách nhiệm của những người tung tin đồn đó”.“Nhưng tôi nghe nói tại phim trường cô gái này còn giằng co với người của đoàn phim, nếu không có vấn đề gì uẩn khúc thì tại sao các anh lại không cho người ta chụp ảnh tại phim trường?”, vẫn có phóng viên không chịu từ bỏ, kiên trì tới cùng.“À!”, Jim chột dạ liếc nhìn Thượng Quân Trừng, anh ta biết rõ chuyện này thật ra là lỗi của mình, “Là thế này, chúng tôi cũng chỉ vì lo lắng cho cô gái này, không muốn để người nhà cô ấy biết được những tin tức không hay. Dù sao đối với họ mà nói, con gái mình có bệnh cũng không phải chuyện vui vẻ gì, nếu như đăng lên báo, nhất định sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống gia đình họ…”.Vấn đề này Jim đã sớm nghĩ cách đối phó, một vài phóng viên rất biết chọn thời cơ mà bổ sung “Hóa ra là một hiểu lầm, may mà Danny đã làm sáng tỏ, nói rõ mọi chuyện cho người hâm mộ được biết”.“Đúng vậy, Quân Trừng là người rất có trách nhiệm, cậu ấy căn dặn tôi nhất định phải liên lạc với người nhà của cô gái này, đưa cô ấy về nhà, nhưng thấy trên bảo trên người cô ta không có giấy tờ gì cả nên nhắc lại tôi liên lạc với cảnh sát địa phương, chờ sau khi cô ấy tỉnh lại, sẽ đưa cô ấy tới bệnh viện tâm thần trước”. Jim tỏ ra rất có trách nhiệm, “Chúng tôi đã liên hệ xong xuôi rồi”.Nói xong, anh ta dùng tay khẽ chọc vào người Thượng Quân Trừng, Thượng Quân Trừng đành phải tiếp tục nói tiếp “Đúng thế, chúng tôi sắp rời khỏi Sơn Tây, nhưng trước khi đi chúng tôi sẽ nhờ cảnh sát thu xếp ổn thỏa cho cô gái này. Trước hết sẽ đưa cô ấy tới bệnh viện tâm thần điều trị, sau đó sẽ đăng báo tìm người nhà cho cô ấy. Chúng tôi cũng rất hy vọng quý vị phối hợp, không đăng ảnh chụp của cô ấy lên tạp chí giải trí”. Bí Mật Vượt Thời Gian Bí mật vượt thời gian là câu chuyện là câu chuyện về số phận trắc trở của Từ Nam Phương, cung phi của Hoàng đế Vạn Lịch. Khoảng cách trăm năm chỉ trong nháy mắt, duyên phận kỳ lạ đã đưa nàng đến tương lai 400 năm sau. Tại đây, nhiều biến cố ngang trái đã xảy ra, cuốn nàng vào vòng xoáy của tất cả âm mưu, tình yêu và thù hận. Bị cuốn vào tương lai, trở nên cô độc ở một không gian xa lạ, Từ Nam Phương cố níu lấy chiếc phao duy nhất mà mình gặp được - Thượng Quân Trừng. Và sự xuất hiện của Diệp Phi Vũ đã đẩy cả ba vào vòng xoáy của âm mưu và lừa dối, những nỗi hận thù từ bao thập kỷ, cha con tàn sát, mẹ con đoạn tuyệt, kiếp trước kiếp này…Khối thiên thạch kỳ lạ là thứ duy nhất có thể giúp Từ Nam Phương trở về quá khứ, nhưng tiếc rằng nó đã rơi vào tay lão vương gia nhà họ Hạ. Gia tộc họ Hạ như một ngọn núi lửa dưới lòng đại dương, mà khối thiên thạch và sự xuất hiện của Từ Nam Phương chỉ là một chất xúc tác làm ngọn núi lửa ấy phun trào. Suốt mười năm giãy giụa nơi hậu cung đen tối, Từ Nam Phương đã không còn là cô gái ngây thơ và mơ mộng nữa. Lợi dụng - bị lợi dụng, tính kế - bị tính kế, âm mưu trùng điệp, bí mật sâu xa… quá trình lấy lại khối thiên thạch tràn ngập khó khăn; nhưng cũng giữa chiếc lưới của âm mưu và dối trá ấy, bông hoa tình yêu vẫn nở rộ, xoa dịu những trái tim đã băng giá từ cùng Nam Phương cũng lấy lại được khối thiên thạch, nhưng cô vẫn không thể quay về quá khứ? Còn cần điều kiện gì mới có thể tác động khối thiên thạch? Đúng lúc này, cô phát hiện ra chân tướng của những điều mà cô từng cho là sự thật. Sự lựa chọn giữa trở về quá khứ và ở lại hiện đại, giữa sự an nguy của người cha thân thương và tính mạng của người đàn ông cô yêu. Số phận của cô, mối nhân duyên của cô sẽ có cái kết ra sao? Người đàn ông cô yêu là ai? Nhà họ Hạ sẽ thuộc về tay kẻ nào? Mọi thứ đểu là ẩn số, chỉ có khối thiên thạch kia mới giải mã được ẩn số ấy.“Trên thế giới xa nhất khoảng cáchKhông phải nháy mắt liền có thể tìm đếnMà là chưa gặp nhauĐã Tác giá Cô Bát Lý Đế Nỗ thở hổn hển đứng ở cửa, La Tại Dân trước đó chưa từng có cảm giác đấng cứu thế xuất hiện. Cậu như trút được gánh nặng, vội vàng nghênh đón và ôm lấy Lý Đế Nỗ, gần như là tràn đầy biết ơn mà mở Cuối cùng anh đã trở Cậu đây là đi chụp ngoại cảnh hay huấn luyện dã ngoại, mệt mỏi thành như vậy?Sự chú ý của Lý Đông Hách tạm thời bị Lý Đế Nỗ dời đi, buông tay nắm Chuyện nhỏ. Lý Đế Nỗ sờ sờ gáy La Tại Dân để bày tỏ sự động viên, làm yên lòng. Hắn vòng tay qua ôm lấy bờ vai cậu, ở bên tai khẽ Tôi không biết lái xe, chỉ có thể gấp gáp đi xe đạp công cộng về nhà, mệt muốn chết. Ở khoảng cách gần, La Tại Dân thấy rõ cánh mũi Lý Đế Nỗ có một ít vết tẩy trang và đỏ bừng, bởi vì mồ hôi chảy vào trong mắt mà liên tục chớp chớp, không khỏi nghĩ đến bộ dáng hắn liều mạng đạp xe, hiếm khi La Tại Dân không chê cười Vất vả Đông Hách bị gạt bỏ sang một bên, ho khan vài tiếng, nói Xem ra tình cảm vợ chồng trẻ vẫn tốt, tôi tưởng rằng thu hết ảnh chụp chung là cãi nhau chứ. - Không có khả năng đó, làm sao có thể cãi nhau Lý Đế Nỗ bên cạnh, cũng không hiểu sao La Tại Dân nói chuyện giống như được tiếp thêm rất nhiều sức mạnh. - Đúng không chồng?Lý Đế Nỗ tiếp nhận ánh mắt của La Tại Dân, hiểu ý mà ôm chặt người một Dù sao vẫn có cảm giác các cậu không thích Đông Hách tin nhưng không hoàn toàn tin. - Nhưng cũng đừng lén lút đánh nhau đấy. Một mặt, La Tại Dân ở trước mặt Lý Đông Hách rất thiếu tự tin, mặt khác lại muốn phá vỡ loại thiếu tự tin này, xắn tay áo lên Ha, chuyện này phải chứng minh như thế nào! Mà La Tại Dân không ngờ tới, Lý Đế Nỗ còn táo bạo và chu đáo hơn, khác xa so với tưởng tượng, sau khi nghe được lời của Lý Đông Hách, trực tiếp nghiêng mặt hôn lên trán La Tại Dân, khiến cậu sững sờ vì sự tiếp xúc quá thân mật này. - Được Đế Nỗ nheo mắt cười với Đúng không vợ?Vô số câu chửi thề thoáng chốc lướt qua trong đầu La Tại Dân, nắm đấm bên người đã nắm chặt, cuối cùng cũng chỉ có thể nén ra một nụ cười giả Anh nói như suy nghĩ của Lý Đế Nỗ, ăn một bữa cơm đứng ngồi không yên, vô cùng mệt mỏi, tốn rất nhiều tinh lực để đối phó với Lý Đông Hách, sau khi tiễn người đi tốt xấu gì mới dám đem ra nói, La Tại Dân bắt đầu tìm hắn tính Tôi gọi anh là chồng anh thực sự nghĩ mình là chồng à? La Tại Dân cực kỳ khó chịu, lẩm Trên thỏa thuận đã viết không được động tay động chân. - Thực sự không động tay động chân, tôi động chính là miệng. Lý Đế Nỗ nâng tay lên ngăn cản ánh mắt sắc như dao của La Tại Dân. - Huống hồ là ai ôm tôi tới đây, lời nói của hắn càng trở nên hùng hồn. - Thỏa thuận cũng viết phải giúp đỡ lẫn nhau, Lý Đông Hách hoài nghi quan hệ của chúng ta, tôi phải phối hợp diễn kịch đúng không? Cậu thấy tôi bình thường có vượt ranh giới không? Không hề, đúng không? - Anh thực sự là... La Tại Dân bị nghẹn không thể nói được lời nào. - Chỉ giải quyết như vậy một lần thôi!Vẻ mặt ngầm không được tự nhiên này chọc cười Lý Đế Nỗ, hắn nhìn La Tại Dân nghĩ thầm, hóa ra người miệng vừa to vừa cứng nhưng tai lại nhỏ và rất tiếp Diệp Phi Vũ lặng im đứng phía sau Từ Nam Phương. Lúc Từ Nam Phương quay đầu, suýt nữ thì đụng phải cốc sữa anh ta đang Phi Vũ cười “Uống cái này đi rồi chúng ta xuất phát!”. Anh ta đưa cho Từ Nam Phương cốc sữa, cô nhận lấy, quay vào gian phòng ban nãy. Nhìn một bàn ăn đầy, Từ Nam Phương lại không có tâm trạng ăn uống.“Tôi nghĩ tôi không cần tới đó nữa!”, Từ Nam Phương ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Phi Vũ, “Anh có thể đưa tôi tới hãng đấu giá Thụy Âm kia được không?”.“Thụy Âm ở Bắc Kinh, tôi có thể đi dùng cô!”.Diệp Phi Vũ mỉm cười nhìn Từ Nam Phương, nụ cười ấy khiến cô vô cùng thoải mái “Anh không có gì muốn hỏi tôi sao?”.“Mỗi người khi làm chuyện gì đều có lý do của mình, cô muốn nói với tôi thì sẽ nói, nếu không muốn nói thì dù tôi có hỏi cũng chỉ khiến cô khó chịu mà thôi”. Diệp Phi Vũ nói với vẻ thản nhiên nhưng đầy lý Nam Phương cười với anh ta “Đối với một người con gái không có lấy một chút giá trị lợi dụng, cách quan tâm “chu đáo” như vậy có tách dụng gì chứ?”.“Cô thật sự cho rằng tôi có ý đồ ư?”, Diệp Phi Vũ dường như là một kẻ không bao giờ biết tức giận. “Vậy cô nghĩ Thượng Quân Trừng có ý đồ gì với cô?”.Từ Nam Phương không hề vòng vo “Thượng Quân Trừng đối tốt với tôi, chẳng qua là vì anh ta thương hại tôi là bệnh nhân tâm thần, nhưng anh tuyệt đối không nghĩ như vậy”.Diễnđàn✪Lê✪QuýĐônDiệp Phi Vũ không cười nữa, sắc mặt lạnh băng mang theo vẻ nghiêm túc khó tả “Tôi tốt với cô là vì tôi không coi cô là bệnh nhân tâm thần, hơn nữa, cô cũng không thể cự tuyệt tôi, đúng không?”. Anh ta lại cười, tựa như sự lạnh lùng ban nãy đã bị hòa lời này của Diệp Phi Vũ khiến sợi dây bện xoắn trong lòng Từ Nam Phương giãn ra, cô chợt cảm thấy người đàn ông này cùng một loại người với mình. Anh ta nói đúng, cô không thể cự tuyệt ý tốt của anh ta, bởi vì trên đời này sẽ không có người tin lời cô nhìn Diệp Phi Vũ, đã nói tới nước này rồi mà anh ta vẫn không chịu thẳng thắn với mình, Từ Nam Phương cũng không thể tiếp tục được nữa. Cô cầm lấy đôi đũa, gắp thức ăn mà Diệp Phi Vũ mang lên bỏ vào miệng, vừa làm vừa nói “Thái Nguyên có chỗ bán đấu giá không, hoặc là tiệm cầm đồ?”.“Có”, Diệp Phi Vũ gật đầu, “Cô muốn làm gì?”.Từ Nam Phương tháo chiếc vòng tay xuống, hỏi Diêp Phi Vũ “Chiếc vòng tay của tôi là bảo vật gia truyền, có niên đại bốn trăm năm, tôi muốn tìm một người trong nghề định giá”. Cô nói với vẻ bâng quơ, tuyệt không để lộ ra manh mối. Cô muốn biết giá của chiếc vòng, chẳng qua là để ước lượng giá trị những thứ đồ trang sức trên người mình. Cô không biết một trăm năm mươi nghìn kia là khái niệm thế nào, nhưng theo thông lệ mà nói, chiếc vòng này của cô là đồ cổ, lại và bảo vật Hoàng gia, hẳn là có giá trị nhất mắt cô không muốn nói cho Diệp Phi Vũ ý đồ thật của mình nên chỉ có thể qua loa “Trước tiên đi định giá chiếc vòng này đã, sau đó tới Thụy Ân ở Bắc Kinh bán mới được giá tốt”. Cô bình thản cười, cố ý đánh lạc hướng Diệp Phi Vũ để anh ta nghĩ rằng cô sau khi xem xong bản tin kia liền muốn bán gia tài lấy tiền Phi Vũ không hề từ chối yêu cầu của Từ Nam Phương, ăn cơm xong liền đưa cô đi tìm một chuyên gia định giá châu ta cầm kính lúp quan sát tỉ mỉ chiếc vòng tay của Từ Nam Phương, lại ngẩng đầu lên nhìn cô bằng ánh mắt ngờ vực “Chiếc vòng này của cô hơi kỳ lạ…”.Từ Nam Phương hỏi “Kỳ lạ thế nào?”.Chuyên gia giám địng gỡ chiếc kính lão của mình xuống, có phần khó hiểu nói “Theo kinh nghiệm của tôi, chiếc vong này hẳn là từ thời vua Vạn Lịch của triều đại nhà Minh, là báu vật chế tác ở vùng Tô Hàng dành riêng cho triều đình. Cô xem cái vòng tay này, vàng phủ ngọc, ngọc chia làm tám múi, còn dùng vàng để trạm những đường phân cách, chế tác cực kỳ tinh xảo. Còn cả hoa văn này nữa, hai rồng vờn ngọc, đầu mút là hoa văn đầu thú, đây là dạng hao văn điển hình của cung đình. Hơn nữa, kiểu vòng mở miệng này chỉ xuất hiện từ giữa những năm Vạn Lịch ở khu Tô Hàng, vậy nên, có thể nói chiếc vòng tay nay của cô là trân phẩm ngự dụng.*Trân phẩm ngự dụng những đồ vật qúy được Hoàng gia sử dụng.Nghe ông ta nói vậy, Từ Nam Phương gật đầu “Ông đúng là người biết nhìn hàng, kiểu vòng tay này tổng cộng chỉ có 4 chiếc, đều do thợ thủ công Ngũ Nghi Vũ của Tô Hàng thời vua Vạn Lịch chế tạo. Sau khi làm ra bốn chiếc vòng này, Ngũ Nghi Vũ lâm bệnh nặng thế nên 4 chiếc vòng này trở thành di tác của ông ấy. Vậy chắc ngài đây có nghe tới đại danh của Ngũ Nghi Vũ chứ? Hơn nữa, chiếc vong này có lẽ là duy nhất của ông ấy còn đến bây giờ”.Chuyên gia giám định say sưa nghe Từ Nam Phương kể lai lịch của chiếc vòng, nhưng sự ngờ vực ban đầu của ông ta vẫn chưa tan biến “Cô nói tuy rằng rất hay, tôi cũng thấy gia công của chiếc vòng này không phải là thứ mà hậu thế có thể làm giả được, nhưng mà nhìn qua cái này có phần khá mới. Theo lý mà nói, vòng tay có bốn tăm năm tuổi thì bên ngoài phải có một tầng ô-xi hóa, còn chiếc vòng này, sắc vàng vẫn còn khá sáng, trông thế nào cũng không giống…”.Từ Nam Phương đánh mắt về phía Diệp Phi Vũ, không biết anh ta tránh nghi ngờ hay là thật sự thờ ơ với chiếc vòng tay này, nãy giờ chỉ ngồi một mình ở bàn uống nước xem báo. Từ Nam Phương rố cuộc cũng biết suy nghĩ của vị chuyên gia kia, cô cười, nhỏ giọng nói bừa “Thế theo như ngài nói thì chiếc vòng này lai lịch có chút mờ ám ư?, phán đoán đồ giả đồ thật, không phải chỉ dựa vào màu sắc, đúng không?”. Từ Nam Phương cũng là một người có kinh nghiệm, đối với đồ cổ, xác thực là phải dựa vào trình độ tinh khiết để phân biệt, nhưng điều kiện bảo quản khác nhau như lộ thiên hay chôn dưới đất sẽ có những ảnh hưởng khác nhau tới màu Từ Nam Phương nói vậy, ông ta liền hiểu được tới tám phần là chiếc vòng này do bọn đào mộ trộm của cải lấy Nam Phương ngọt ngào cười “Thưa ngài, những chuyện khác ngài không cần lo, ngài chỉ cần nói cho tôi biết chiếc vòng này có thể bán với giá bao nhiêu?”.Ông ta suy nghĩ một lát rồi giơ cả hai bàn tay “Một trăm nghìn tệ”.“Một trăm nghìn tệ? Chỉ vậy thôi sao?”, Từ Nam Phương khó tin nhìn ông ta. Vừa rồi còn mất nửa ngày để thuyết phục ông ta, còn hy vọng chiếc vong này bán đi có thể mua lại được khối sao sa kia. “Không phải ông nói đây là đồ qúy sao?”.“Đúng vậy, nhưng thứ này của cô lai lịch bất chính, không thể bày công khai, chỉ có thể bán ở chợ đen, đương nhiên chỉ được giá này thôi”.“Còn nếu có lai lịch đàng hoàng thì sao? Nếu nguồn gốc rõ ràng, đem đi bán đầu giá thì có thể được bao nhiêu?”.Diễnđàn✪Lê✪QuýĐôn“Cùng lắm chỉ được hai trăm đến ba trăm nghìn tệ”. Ông ta không đắn đo mà trả lời ngay, thấy Từ Nam Phương vẫn không tin, ông ta “ôi dào” một tiếng “Cái này của cô giá trị không đáng là bao, Vạn Lịch tới giờ cũng chỉ có bốn trăm năm, đồ cổ thời ấy vẫn còn đầy, mấy nhà bảo tàng địa phương cũng có tới hàng trăm món, hơn nữa cô vừa nói đây là di tác của Ngũ Nghi Vũ, nhưng cũng chẳng có gì chứng minh. Haizzz… Nói chung là không được nhiều tiền đâu”. Nói xong, ông ta trả lại vòng tay cho Từ Nam Phương, khoát tay với khỏi cửa hàng, sự háo hức trong lòng cô đã giảm bớt. Hai trăm nghìn tệ, toàn bộ đồ trang sức trong người cô hiện giờ tính ra không tới hai chục món. Cho dù mỗi thứ có thể bán được một triệu tệ thì tổng cộng cũng chỉ được hai mươi triệu tệ, còn quá xa so với con số một trăm năm mươi triệu trăm năm mươi triệu, rốt cuộc là khái niệm gì?Từ Nam Phương ngồi trên xích lô, vuốt ve túi đồ trang sức của mình, nhất thời không biết phải làm sao.“Bây giờ đi đâu? Tới sân bay nhé? Bây giờ tới đó vẫn còn kịp chuyến bay lúc bảy giờ tối”. Diệp Phi Vũ tốt bụng khuyên Từ Nam Phương, “Đồ gia truyền nhà cô vẫn nên giữ lại thì hơn, nếu cô thật sự cần dùng tới tiền thì có thể nói một câu với Quân Trừng, nếu gấp, tôi cũng có thể cho cô mượn”.Người nói vô tâm, người nge có ý. Vay tiền người khác? Từ Nam Phương nhìn Diệp Phi Vũ, mượn tiền, mượn tiền chuộc khối sao sa kia lại, xem ra đây là biện pháp duy nhất lúc này. Cô không quen thân ai nên không có khả năng thuê bọn xấu tới nơi đấu giá để cướp khối thiên thạch về nhưng, Diệp Phi Vũ sao chịu cho cô vay tiền một cách dễ dàng như vậy? Anh ta vốn dĩ rất cảnh giác với cô, không để lộ bất cứ điều gì về bản trông thấy ý cười nơi đáy mắt của Diệp Phi Vũ, Từ Nam Phương đột nhiên hạ quyết tâm, thay đổi sách cười khổ “Vay tiền? Vấn đề ở đây không phải tiền, vấn đề của tôi, chỉ sợ các anh không ai giúp được”.“Chưa chắc!”, Diệp Phi Vũ an ủi chính là câu nói mà Từ Nam Phương đang chờ, cô vờ bâng quơ hỏi Diệp Phi Vũ “Thượng Quân Trừng nói với anh về tôi như thế nào? Bảo tôi là kẻ điên à?”.Diệp Phi Vũ cuời cười “Cậu ấy chỉ nói có lẽ cô xem phim nhiều quá nên hồ đồ, tự coi mình là người vượt thời gian…”.Diễn✿Đàn-Lê-Quý✿Đôn“Một người vượt thời gian bốn trăm năm, từ triều Đại Minh Vạn Lịch tới tương lai”. Từ Nam Phương tiếp lời Diệp Phi Vũ, “Nếu tôi với anh những lời như vậy anh có tin không?”.Cô quan sát thấy trong mắt Diệp Phi Vũ thoáng hiện lên vẻ kỳ quái, chắc chắn là anh ta không ngờ cô sẽ nói Phi Vũ nghênh đón ánh mắt của Từ Nam Phương, gật đầu “Tin”.“Tin?”, dù chính tai mình nghe thấy nhưng Từ Nam Phương vẫn không tránh khỏi kinh ngạc.“Ừ, tôi đã nói là tôi không cho rằng cô là người điên thì đương nhiên tôi sẽ tin những lời cô nói”. Diệp Phi Vũ nói ra từng từ từng câu, “Tôi tin cô là một người tới từ quá khứ cách đây bốn trăm năm”.Ánh mắt anh ta khiến Từ Nam Phương cảm nhận được anh ta đang nói thật. Thế nhưng cô không vui. Tối qua, cô đã nhìn Thượng Quân Trừng với bao trông chờ, hy vọng anh ta tin mình, nhưng Thượng Quân Trừng lại coi câu chuyện của cô như chuyện cười. Hiện giờ đã có người tin cô, vậy mà, cô lại không cảm thấy vui mừng. Tuy vậy, Từ Nam Phương không biểu hiện ra ngoài, cô chỉ tỏ thái độ ngạc nhiên, trong mắt là một nỗi chua xót khó tả, giọng nói như gào thét “Anh tin? Vậy nếu tôi nói với anh rằng, để quay lại quá khứ, tôi bắt buộc phải có thiên thạch một triệu tệ kia, anh tin không?”. Từ Nam Phương nhìn anh ta với vẻ trông ngóng, giọng nói có phần rời muốn dùng sự chân thành và tín nhiệm của bản thân đổi lấy sự tín nhiệm của Diệp Phi Vũ, “Tôi nhất định phải tới nơi bán đấu giá lấy lại khối thiên thạch kia”.“Vì thế nên cô định bán đồ nữ trang của mình lấy tiền?”“Đúng vậy”. Từ Nam Phương thành thật nói “Nhưng đem bán tất cả đi cũng không đủ con số lẻ”. Nỗi u buồn phảng phất trên gương mặt cô, cộng với làn da nhợt nhạt vì mệt mỏi và bất lực, tạo nên một vẻ đẹp mong manh yếu ớt.“Chắc hẳn anh sẽ không tin đâu”. Từ Nam Phương lùi một tiến hai, lẽ ra phải nói Diệp Phi Vũ chắc chắn sẽ tin mới đúng, Nếu anh ta đã cho rằng cô không phải người điên thì vừa rồi nhe cuộc đối thọai giữa cô và chủ tiệm cầm đồ kia, hẳn là càng tăng thêm sự tin tưởng đối với thân phận của cô.“Tin”. Diệp Phi Vũ thoáng gượng gạo, “Nhưng không phải tôi không sẵn lòng giúp cô, chỉ có điều, một triệu tệ không phải số tiền tôi có thể lấy ra”.Trái tim Từ Nam Phương như rớt xuống đáy sâu, một triệu tệ rốt cuộc là con số thế nào? Dù vô cùng thất vọng nhưng cô không chịu bộc lộ ra mặt “Không sao, tôi nghĩ nhiều tiền như vậy không phải là ai cũng giúp được”. Cô nhìn Diệp Phi Vũ, cười “Anh tin tôi là tốt rồi”.“Tôi không thể giúp được cô, nhưng có người khác giúp được”. Từ Nam Phương khổ tâm như vậy, Diệp Phi Vũ liền giúp cô nghĩ Nam Phương hoàn toàn hiểu anh ta đang cân nhắc tới Thượng Quân Trừng.“Anh ấy có nhiều tiền như vậy sao?”, cô nhíu mày, tỉ mỉ suy nghĩ kỹ lại, Thượng Quân Trừng còn hung hăng kiêu ngạo hơn nhiều so với Diệp Phi Vũ, ra cửa còn có người đi đây được hai ngày, Từ Nam Phương cũng hiểu ra nhiều chuyện. Có nghĩ tới lúc Thượng Quân Trừng mặc long bào, lại nhớ tới đám phóng viên truy hỏi anh ra ở bệnh viện, đột nhiên hỏi “Thượng Quân Trừng rốt cuộc làm gì? Hát kịch ư?”.Diệp Phi Vũ bật cười “Cô nói vậy cũng không sai, Thượng Quân Trừng là ca sĩ, chính là làm nghề ca hát. Nhưng mà có rất nhiều người bợ đỡ cậu ta”.Từ Nam Phương gật đầu, xem ra Thượng Quân Trừng có vẻ rất được yêu thích, vừa rồi lúc ăn cơm, bản tin hình như cũng nhắc tới tên anh ta, nói anh ta hiện giờ đang ở Sơn Tây đóng Đường Minh Hoàng gì gì đó”.“Qủa nhiên là thời thế thay đổi, đào kép được người ta yêu thích thì tôi không lấy làm lạ, nhưng không ngờ thời buổi này, đào kép lại kiếm được nhiều tiền như thế, chẳng khác nào đại gia”.Diệp Phi Vũ mỉm cười “Quân Trừng mà biết cô nói cậu ta như vậy chắc sẽ buồn bực đến chết mất. Nhưng thực ra cô nói vậy cũng không sai, với thân phận của Thượng Quân Trừng, một triệu tệ không có gì khó khăn”.“Nhưng mà thân phận của Thượng Quân Trừng không chỉ đơn giản như vậy”, Diệp Phi Vũ dừng một lúc, rồi nói tiếp, “Tôi nghĩ cô chắc không biết rõ về quan hệ giữa tôi và Quân Trừng. Mặc dù danh nghĩa là bạn bè nhưng thực ra tôi là… cấp dưới của cậu ta. Tôi là tổng giám đốc xí nghiệp dược Nhân Hàm ở Sơn Tây. Xí nghiệp này thuộc quyền sở hữu của Thượng Quân Trừng. Nói thế này cho dễ hiểu đi, Thượng Quân Trừng có một hiệu bán thuốc rất lớn, còn tôi là người giúp anh ta quản lý. Hiệu thuốc này mỗi năm nộp cho Nhà nước hai trăm triệu tệ”. Diệp Phi Vũ biết Từ Nam Phương tới từ cổ đại nên cố gắng giải thích đơn Nam Phương đương nhiên hiểu, hằng năm bọn họ nộp thuế những hai trăm triệu tệ, vậy thì thu nhập chắc chắn không chỉ có vài trăm cười nhạt “Nói vậy thì Thượng Quân Trừng còn là một công tử nhiều tiền”.Nhận ra một chút khinh thường trong giọng nói của Từ Nam Phương, Diệp Phi Vũ lên tiếng biện minh giúp Thượng Quân Trừng “Cũng không phải công tử gì cả, Thượng Quân Trừng tuy còn trẻ nhưng làm nên chuyện. Hai năm trước cậu ta bỏ tiền mua xí nghiệp thuốc lớn cũng không công bố ra bên ngoài, không muốn lợi dụng danh tiếng của mình, trong vòng hai năm đã biến nó thành xí nghiệp nhất nhì cả nước, vậy cũng xem như cậu ta có tài đi”.Từ Nam Phương lạnh lùng nhìn Diệp Phi Vũ “Có tài thật ra phải là anh Diệp đây mới đúng chứ? Anh vừa rồi nói công ty này là Nhân Hàm Sơn Tây phải không, vậy thì chắc hẳn là ở Thái Nguyên? Thượng Quân Trừng tới đây đóng phim cũng không thèm tới thăm công ty một chuyến, vậy mà cũng gọi là làm nên chuyện ư? Tôi thấy anh ta chẳng thèm quan tâm ấy”.Diệp Phi Vũ thầm kinh ngạc, trên mặt không giấu được sự khâm phục với Từ Nam Phương. Vừa rồi anh còn sợ cô không hiểu, nhưng bây giờ phát hiện, không những cô không hiểu mà còn có thể phân tích rõ ràng.“Không quan tâm chẳng phải là rất tốt ư?”, Diệp Phi Vũ nói vậy khiến đáy lòng Từ Nam Phương chợt dậy sóng, “Cậu ta không quan tâm tới công ty mới có thể từ bỏ công ty để giúp cô”.Đúng thế, một triệu tệ đối với Thượng Quân Trừng mà nói cũng không phải là con số nhỏ, huống hồ đây chỉ là giá ước chừng của bên bán đấu giá.“Cho dù thế thì Thượng Quân Trừng cũng sẽ không giúp tôi đâu”.“Vậy còn phải xem trong lòng cậu ta, cô quan trọng hay không quan trọng”. Diệp Phi Vũ vừa nói xong câu này, xích lô đã dừng bánh, bác tài quay đầu lại, lau mồ hôi nói “Tới nơi rồi”.Diễn✿Đàn-Lê-Quý✿ĐônTừ Nam Phương còn đang kinh ngạc nhìn Diệp Phi Vũ, cố gắng lý giải hàm ý trong câu nói vừa rồi của anh ta. Cô quay đầu đi nơi khác, mới bất giác phát hiện bọn họ đã quay về chỗ ô tô của Diệp Phi Nam Phương xuống xe, nhìn những tòa nhà cao tầng mọc san sát nhau, nghĩ tới câu nói của Diệp Phi Vũ, muốn có được khối thiên thạch kia, phải xem trong lòng Thượng Quân Trừng, cô quan trọng hay không quan Phi Vũ trả tiền xích lô, lúc thợ đạp xích lô vừa đi, anh ta đưa cho Từ Nam Phương một lọ thuốc, một chai nước, tay kia xách theo túi quần áo hôm nay vừa mua cho cô “Cô uống hai viên thuốc này đi. Thông thường thì, từ lúc ủy quyền đấu giá đến thời điểm đấu giá công khai là một tháng, chính là ba mươi ngày này, nếu trong khoản thời gian đó cô có thể thuyết phục được Thượng Quân Trừng cho cô số tiền kia, cô hoàn toàn lấy được khối thiên thạch”.Từ Nam Phương tròn mắt nhìn Diệp Phi Vũ, nói không khách khí “Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, không hiểu sao tôi cứ cảm thấy anh đang cố gắng gán ghép tôi và Thượng Quân Trừng thành đôi, nếu không thì vì sao anh luôn miệng nói tốt cho anh ta, luôn miệng nói chỉ có anh ta mới giúp được tôi?”. Ánh mắt cô nghiêm nghị chọc thẳng vào điểm yếu của Diệp Phi Phi Vũ mở cửa cho Từ Nam Phương lên xe, vừa bỏ túi quần áo vào trong, vừa nói “Cô đã thẳng thắn như vậy thì tôi cũng không giấu cô nữa. Tôi làm thế là vì đôi bên cùng có lợi. Cô có được khối thiên thạch cô cần, tôi cũng đạt được mục đích của tôi”.Từ Nam Phương như bừng tỉnh “Anh thích cô Ngô kia?”.Diệp Phi Vũ không trả lời thẳng mà vòng vo “Nói thât, Thượng Quân Trừng không hề thích Ngô Thi Hủy, hai người hoàn toàn không hợp nhau, nếu ở bên cạnh nhau nhất định sẽ là một sai lầm. Tôi chỉ vì muốn tốt cho Quân Trừng mà thôi”. Diệp Phi Vũ muốn giữ lại một lối quay đầu, liều chết không chịu thừa Nam Phương bỗng chốc như hiểu ra tất cả, chỉ cần cô và Thượng Quân Trừng thành đôi, Diệp Phi Vũ mới có cơ hội gần gũi Ngô Thi Hủy. Cô cũng hiểu vì sao Diệp Phi Vũ lại cảnh giác trong lời nói trước mặt mình, anh ta là cấp dưới của Thượng Quân Trừng, đương nhiên không thể dễ dàng thừa nhận ý đồ riêng của mình.“Lên xe đi!”, Diệp Phi Vũ đã giữ cửa xe rất lâu.“Đi đâu bây giờ?”.“Đương nhiên kà ra sân bay, về Bắc Kinh càng sớm, cô càng mau chóng được gặp Thượng Quân Trừng, đúng không?”, Diệp phi Vũ lấy lại nụ cười nho nhãTừ Nam Phương không từ chối, ngược lại, tron lóng dường như đã ngầm đón nhận đề nghị của Diệp Phi Vũ. Thực ra anh ta nói rất đúng, dựa vào tình huống bây giờ của cô, chỉ có thể nhờ vào Thượng Quân Trừng mới có được khoản tiền kếch xù kia. Nhưng nếu chỉ trông chờ vào lòng thương hại thì còn quá xa vời, bắt buộc phải lợi dụng tình yêu của anh Nam Phương mím môi, ngồi vào trong xe. Mặc dù cách làm này trái đạo đức nhưng cô cần phải trở về, cần lấy được khối sao sa kia, cô chỉ có một con đường duy nhất. Truyện " Bí Mật Vượt Thời Gian " là câu chuyện về số phận trắc trở của Từ Nam Phương, cung phi của Hoàng đế Vạn Lịch. Một câu chuyện đầy những tình tiết bất ngờ và thú vị, những nhân vật trong truyện được xây dựng với một tính cách đặc trưng, rất riêng và thu hút, t ruyện ngôn tình này còn có yếu tố truyện xuyên không đến hòa hợp. Khoảng cách năm trăm năm chỉ trong nháy mắt, duyên phận kỳ lạ đã đưa nàng đến tương lai 400 năm sau. Tại đây nhiều biến cố ngang trái đã xảy ra, cuốn nàng vào vòng xoáy của tất cả các âm mưu, tình yêu và thù hận. Bị cuốn vào tương lai, cô độc ở trong một không gian xa lạ, Từ Nam Phương cố níu lấy chiếc phao mà mình gặp được - Thượng Quân Trừng, Và sự xuất hiện của Diệp Thi Vũ đã đẩy cả ba vào vòng xoáy của âm mưu và lừa dối, những nỗi hận thù từ bao thập kỷ, cha con tàn sát, mẹ con đoạn tuyệt, kiếp trước kiếp này.... Khối Thiên Thạch kỳ lạ là thứ duy nhất có thể đưa Từ Nam Phương trở về quá khứ, nhưng tiếc rằng nó đã rơi vào tay lão Vương gia nhà họ Hạ. Gia tộc họ Hạ như một ngọn núi lửa giữa lòng đại dương, mà khối thiên thạch và sự xuất hiện của Từ Nam Phương chỉ là chất xúc tác làm ngọn núi lửa ấy phun trào. Suốt mười năm dãy giụa nơi hậu cung đen tối, Từ Nam Phương cũng không còn là cô gái ngây thơ và mơ mộng nữa. Lợi dụng - bị lợi dụng, tính kế - bị tính kế, âm mưu trùng điệp, bí mật sâu xa, quá trình lấy lại khối thiên thạch gặp nhiều khó khăn, nhưng cũng giữa chiếc lưới của âm mưu và dối trá ấy, bông hoa tình yêu vẫn nở rộ, xoa diệu những trái tim đã băng giá từ lâu. Cuối cùng Nam Phương cũng lấy lại khối thiên thạch, nhưng cô vẫn không thể trở về quá khứ? Còn cần điều kiện gì mới có thể tác động khối thiên thạch? Đúng lúc này cô phát hiện ra chân lý của những điều cô đã từng cho là sự thật. Sự lựa chọn giữ trở về quá khứ và ở lại hiện tại, giữa sự an nguy của người cha thân thương và người đàn ông cô yêu. Số phận của nữ chính trong truyện , mối nhân duyên của cô sẽ có cái kết ra sao? Người đàn ông cô yêu là ai. Nhà họ hạ sẽ thuộc về tay kẻ nào. Mọi thứ đều là ẩn số, còn khối thiên thạch kia mới có thể giải mã được ẩn số ấy. Trên thế giới xa nhất khoảng cách không phải nháy mắt liền có thể tìm đến mà là chưa gặp nhau, đã nhất định không gặp được nhau. Đọc truyện và chiêm nghiệm, theo dõi những truyện khác cùng thể loại như Giao Dịch Hàng Tỷ Tà Thiếu Xin Dùng Chậm , Thiên Tài Bảo Bối Tổng Tài Không Được Đụng Mẹ Ta , Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh ,... Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Bí Mật Vượt Thời Gian! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Nuôi Vợ Để Yêu Kim Tinh Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc Phỉ Ngã Tư Tồn Tiểu Thích Khách Trong Vương Phủ Nãi Hương Lưu Ly Tửu Thú Ngô Niệm Kiếm Tiên Oan Hoa Bạch Y Hắc Dạ Hành Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em Liêu Uyển Hồng

truyện bí mật vượt thời gian